Luong Duyen

Me, meself and mewife.

nha?m Tháng Tám 4, 2009

Filed under: Uncategorized — luongduyen @ 8:50 sáng
Tags:

Không có tiếng pháo nào thay thế được nhịp tim
dẫu là rộn ràng hay ngừng lại trong khoảnh khắc
một câu nói mang lại niềm vui cho người này
nhưng lại khiến một con người khác chết lặng
– đồng ý hay không trao số mệnh cho một ngón tay?

Người đã đứng đó và đưa ra quyết định chỉ trong một phần ngàn giây
để từ đây cuộc đời mình phải sống khác
để từ đây mình không được quyền khổ đau dù chỉ trong ánh mắt
để từ đây chỉ được phép yêu thương một con người duy nhất
mặc trong lòng có muốn hay không?

Người có niềm tin vào cái nắm tay sẽ xoá hết bão giông
xem như mình được sinh ra lần nữa
học lại từng nụ cười yêu thương, từng cái ôm chia sẻ…
và tự hứa mình đã không còn mắc nợ
ngoài một người đứng trước mặt hôm nay?…

Ký ức của một con người có thể đã như một đám mây
sẽ lãng quên như chưa hề gặp mặt
sẽ vô tâm như khi gặp một người lạ không cần thiết
sẽ hỏi chúng ta quen nhau à sao mình không được biết
sẽ bật cười khi ai đó nhắc về một quãng đời đã chết
nhớ để làm gì?

Mỗi bước chân lại mang người đi xa khỏi những gì cho là đắng cay
nhưng gần lại những gì mình mong ước
ít nhất trong giây phút này người nắm được bàn tay của một người khác
và gọi tên nó bằng định mệnh
với quãng đời sau cuối ngoài kia…

Không cần biết một ai đó câm lặng trong sương sớm hay trời khuya
không cần biết một trái tim cũng biết đổ bóng nắng
không cần biết một bàn tay đã cô đơn vĩnh viễn
không cần biết những thanh âm cuối cùng của đời sống vừa vẫy tay tạm biệt
trên đôi tai, trong ánh mắt… một con người!

Người nắm chặt bàn tay và không hề muốn
đánh rơi
thứ cảm giác đã một lần khiến người
tuyệt vọng
đối diện với con người mình phải yêu
thương mà sao ứa nước mắt
khi nghĩ về một bàn tay ở đâu đó
lẻ loi…

Cái nắm tay quan trọng nhất trong
cuộc đời
có khi nào đã không được nắm
thật chặt?

thơ Nguyễn Phong Việt ý tưởng trắc nghiệm Vũ Quỳnh Lan

KẾT LUẬN

Bài thơ này dành tặng cho những bạn đã bước lên xe hoa, sắp bước lên xe hoa và sẽ bước lên xe hoa… Bởi thực chất đây không chỉ là thơ, đây là một bài trắc nghiệm tâm lý:

1. Nếu bạn thấy bài thơ quá dở, xin chúc mừng bạn! Bạn xứng đáng nhận được lời chúc trăm năm hạnh phúc.

2. Nếu bạn thấy chạnh lòng, dù chỉ một chút thôi. Vậy thì, hãy ngừng lại và suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định!

3. Nếu bạn thấy bài thơ “hay đấy, nhưng không liên quan gì đến mình” thì chào mừng bạn gia nhập câu lạc bộ “Những người độc thân vui vẻ”!

4. Nếu bạn thấy bài thơ thực sự hay mà không thấy chạnh lòng, chúc mừng bạn đã hiểu được ý nghĩa của cái nắm tay và đã được nắm chặt tay ở cái nắm tay quan trọng nhất.

5. Nhưng nếu bạn thấy hối tiếc, nếu những vần thơ làm tim bạn đau nhói, nếu những dòng thơ làm nước mắt bạn lã chã rơi, thì hãy khóc cho thoả thích, hãy khóc thật to lên. Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, bạn sẽ tình táo tìm thấy quyết định thực sự của mình.

Advertisements
 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s